Phong cách sống
Ngôi sao của siêu nhân
Chúng ta cần gì hơn nữa ở giáo dục, những đứa trẻ biết cách tìm đến điều tốt cho chúng, hãy nhẹ nhàng đi cạnh chúng, biết đâu, bạn cũng sẽ được nhận một ngôi sao của niềm vui tri thức. Trẻ con, giáo viên, và cả chính bạn, đều là những người “khai hóa vĩ đại”, khi ấy.

“Chú ơi, con có 2 ngôi sao nè. Chú thấy con giỏi không? Hai ngôi sao đẹp quá”, cô bé ríu rít, mắt lấp lành khoe tôi khi tôi đón con mình học về. Cô bé chạy nhanh ra phía ba, “Ba ơi, con có 2 ngôi sao nè…”, niềm vui bay theo bước chân. Những đứa trẻ vừa vào lớp 1 ít ngày. Cậu con trai vít cổ tôi xuống nói thì thầm “bạn đó có ít ngôi sao nhất lớp đó ba, bạn nhiều nhất 17 ngôi sao, con có 14 ngôi sao, tụi con hoàn thành bài tập hay chơi gì đó thì được sao”. “Nhưng bạn ấy có nhiều niềm vui với sao nhất lớp phải không, bạn ấy khoe kìa, con đâu có khoe? Có ít hay nhiều quan trọng gì. Miễn là vui. 14, 17 ngôi sao là siêu nhân mà 2 ngôi sao cũng là siêu nhân luôn”. “Là siêu nhân hết hả ba?”, cậu con trai tôi cứ thắc mắc trên đường về. Siêu nhân hết, nói làm sao cho con tôi biết, mỗi đứa trẻ đến trường để nhận về tri thức, tri thức nằm ẩn dưới dạng niềm vui, tri thức nằm dưới dạng những thú vị đầy bất ngờ của cuộc sống. Những đứa trẻ nuôi dưỡng được niềm vui, nuôi dưỡng được niềm hi vọng ấy, tự thân chúng đã là siêu nhân, chúng “cứu” người lớn bằng việc khoe 2 ngôi sao quý giá có được.

Con vào lớp 1, thay đổi trường, thay đổi cấp lớp, thay đổi tư duy học-chơi… lắm lúc phàn nàn “ba ơi, về học mẫu giáo lại đi ba, học lớp 1 mệt quá”. Tôi đành dỗ dành, động viên nhưng tôi biết, cách dỗ dành tốt nhất là để con quen với môi trường mới, biến trách nhiệm học tập thành một hành trình tìm niềm vui, khám phá. Đúng rồi, ai lại muốn bỗng dưng bị buộc vào một đống trách nhiệm khổ sở kia chứ. Nhìn con ngồi đánh vần hay gò tay viết chữ, tôi lại nhớ đến hồi mình bắt đầu muốn đọc sách, hơn 4 tuổi, ba tôi gửi qua nhà một người quen học. Người quen ấy, dạy tôi và vài đứa trẻ nữa, buổi học rân trời tiếng hét, tiếng thước đập lẫn tiếng khóc lóc. Suốt 2 tháng, tôi cứ chìm trong tiếng ngan ngỗng kêu quanh sân, nghe những đứa khác hét khóc, tôi chờ hết giờ đi về. Suốt 2 tháng, tôi không biết chữ A vốn khác chữ B thế nào. Người quen tuy không đánh, nhưng cũng lắc đầu bảo tôi chưa học được.  Ba tôi mang về, bỏ thời gian ra tự dạy. Ông cụ không quát tháo gì, ông cứ để tôi tùy nghi mò mẫm với chữ cái và vần, học chán, hết hứng khám phá chữ thì nghỉ. Vậy rồi cũng chừng 2 tháng, tôi đọc rành. Cứu cánh của sự học là thế, mở ra những khả thể, mở ra sự tự do, nuôi dưỡng cái hăm hở đi tới ấy.

Ngồi bên con, cùng đánh vần nửa tiếng mới xong một tranh sách nho nhỏ, những ngôi sao nở trong mắt con vì được biết thêm một điều mới mẻ, những bông hoa nở trong lòng người lớn vì đã đi cùng con qua một chặng đường khác, có nhau đầy đủ.

“Người ta phải cảm ơn anh, người thầy giáo nông thôn
Anh là người khai hóa vĩ đại của nhân dân tôi
Đây mới là kiến thức tinh khiết
Cho dù nó vừa thô sơ, vừa sai lầm, lại vừa ấu trĩ nữa
Nó là a, b, c
Ơi anh giáo làng”

Nguyễn Huy Thiệp viết thế trong “Những bài học nông thôn”, gom những ngôi sao lấp lánh đầu đời này, những bạn nhỏ như con tôi sẽ đi những bước dài đến đích xa. Nhưng kiến thức nào chỉ thế, cũng chính Nguyễn Huy Thiệp viết tiếp:

“Ơi anh giáo làng
Anh phải làm việc với bọn ranh con thò lò mũi
Chúng không biết thế nào là tay phải, tay trái
Anh sẽ dạy chúng, phải không, sẽ dạy chúng.
Tay phải thì vung cao
Còn tay trái đặt lên trái tim….
Anh sẽ dạy chúng, phải không, sẽ dạy chúng:
Đây là số không, là số một
Còn mẹ thì không bao giờ được quên
Phía trước là chân lý…”

Tôi vẫn một mực tin rằng hãy dạy những đứa trẻ làm một con người, chuyên môn hay kiến thức sẽ dễ dàng đến sau đó. Điều quan trọng không phải là các phương trình, các công thức, những đoạn đọc thuộc lòng... Điều quan trọng là tay nào là tay phải, tay nào là tay trái, điều nào là điều phải, điều nào là điều trái, giá trị con người nằm ở đâu như trái tim đập thế nào, tình yêu có mùi thơm của mẹ ra sao, chân lý thì dễ thương như gương mặt cô bé trong lớp, như đưa tay ra đỡ một người vấp ngã... Những điều nhỏ nhắn, xinh xẻo tạo ra giáo dục, tạo ra cuộc đời, "phía trước là chân lý". Chân lý như con chạy như bay ra cổng trường và khoe “hôm nay con được 2 ngôi sao, con phải nỗ lực lắm đó ba”. “Nhưng con có thích thú không, có vui không?”. “Có chứ ba!”.

Chúng ta cần gì hơn nữa ở giáo dục, những đứa trẻ biết cách tìm đến điều tốt cho chúng, hãy nhẹ nhàng đi cạnh chúng, biết đâu, bạn cũng sẽ được nhận một ngôi sao của niềm vui tri thức. Trẻ con, giáo viên, và cả chính bạn, đều là những người “khai hóa vĩ đại”, khi ấy.

Nam Thụ

Gửi bình luận
Có thể bạn quan tâm
Phong cách sống
Ngọc Trinh để ý rồi phải lòng Galaxy Z Flip

Galaxy Z Flip điện thoại gập mới nhất của Samsung đã mở bán hôm qua, và với tính chất “sang chảnh” của sản phẩm, khách hàng đến mua đầu tiên chiếc điện thoại này tại chuỗi Di Động Việt là “nữ hoàng hàng hiệu” Ngọc Trinh.

TikTok cũng siết chặt quản lý nội dung về dịch bệnh trên nền tảng

Hưởng ứng lời kêu gọi của Chính phủ trong việc phòng chống tin giả về dịch viêm đường hô hấp cấp COVID-19 và nâng cao ý thức người dùng về việc phòng dịch, TikTok hợp tác với Bộ Y Tế và Bộ Thông tin - Truyền thông ra mắt tài khoản với ID @ICT_anti_nCoV.

Bánh mì thanh long, khác nhưng không lạ

Câu chuyện bánh mình có thành phần là nước thanh long ép của ông Kao Siêu Lực đang gây khá nhiều dư luận tốt, khi ra mắt lúc thanh long đang bị nghẽn đường thông quan qua Trung Quốc.

Thân mật và nghiêm khắc quản lý con trẻ an toàn trên môi trường trực tuyến

Việc trò chuyện với con, đặc biệt khi con ở tuổi vị thành niên về an toàn trực tuyến là điều rất quan trọng. Cha mẹ nên đặt ra giới hạn cho con về thời gian có thể online, bởi còn có rất nhiều hoạt động thú vị khác cũng cần thiết cho sự phát triển của trẻ như thể thao, âm nhạc và chơi đùa.