Ký ức từ lâu đã là một giới hạn tự nhiên của con người. Chúng ta quên tên, làm mờ chi tiết, và để thời gian làm dịu đi những sai lầm trong quá khứ. Sự quên lãng không phải là một khiếm khuyết của trí tuệ con người – mà chính là một trong những đặc điểm cốt lõi của nó. Nhờ quên, con người có thể trưởng thành, tái tạo bản thân và học cách tha thứ.